Day 4 – Rainer Pawellek

Day 4 – Rainer Pawellek – PhápTôi chẳng bị ai đó ảnh hưởng gì cả, tôi không đọc những gì Chris viết trước khi tôi viết những dòng này.Nếu có một nơi nào đó mà tôi muốn đến và chụp ảnh … đó là đường phố.

Ai cũng có thể tìm được mọi thứ mà họ muốn: hình khối, góc độ, ánh sáng khác nhau và, quan trọng nhất, con người.

Rất nhiều loại người! Tôi thích nhắm nhìn họ thể hiện trong cuộc sống của chính họ. Chụp thể loại ảnh này cần phải có phương tiện phù hợp. Phương tiện này dứt khoát không phải là những ống kính dài mà với chúng, tôi có thể trở thành một paparazzi, mà là những ống kính ngắn.

Đối với tôi, phương tiện phù hợp là một chiếc Leica M, ống kính 35mm. Tôi thích tiến đến gần con người. Nở nụ cười. Tạo mối quan hệ. Chỉ sau khi làm việc này – nói chuyện – tôi mới rút chiếc máy ảnh ra, và có thể, chụp vài tấm ảnh.

Bạn phải mất thời gian! Điều cực kỳ quan trọng là phải tiến đến họ… hoặc có thể thấp hơn họ. Nói chuyện với họ khi bạn chụp. Thử làm việc này với một chiếc ống 300mm xem, chẳng được. Khi người ta tạo dáng … hãy chờ đợi. Sẽ luôn luôn có một vài khoảnh khắc ngắn ngủi khi họ không hề tạo dáng, thế là bạn chụp luôn. Thi thoảng, những khoảnh khắc đó là “magic”

Tôi thường mang một vài tấm hình đã in ra trong túi. Mọi người luôn rất vui khi họ nhận những tấm ảnh này.

Tôi yêu màn sương mù rơi xuống tại bến cảng nơi tôi sống. Vào buổi đêm, tôi có thể chụp những tấm ảnh rất rõ nét với chiếc ống Leica Summỉcon 35/2.0 ASPH, tốc độ có khi lên đến nửa giây, có dùng một chiếc table-pod (mini tri-pod, để trên bàn được). Bạn cũng có thể sử dụng table pod trên vai, nhưng hiếm khi tôi làm thế. Việc không phải ngắm qua “gương lật” của máy ảnh là một lợi thế vì nó sẽ giúp bạn không bị rung hay mờ. Bạn đã có một chiếc Leica M nào chưa? Thực sự nó khá nặng nên riêng thân máy đã giúp làm những tấm ảnh đỡ rung hơn nhiều.

Có một lần tôi chụp ảnh một anh chàng, và sau đó quay lại với tấm ảnh cỡ 18×24 cm. Anh chàng này hỏi: “Có phải ảnh chụp với cái máy ảnh cũ đó không?” Tôi rất thích khi người ta hỏi tôi như thế. Vì như vậy, họ không có cảm giác sờ sợ với chiếc Leica và thường không từ chối khi được chụp. Sẽ là rất khác với một chiếc SLR to và ống kính dài. Leica khá đắt – tôi công nhận – nhưng bạn cũng có thể tìm được rất nhiều loại máy khác phù hợp với street photography mà rẻ hơn nhiều. Nhưng luôn nhớ hãy chọn những máy ảnh nào mà “mọi người không nghĩ đấy là máy ảnh”/

Tôi có thể đi bộ hàng giờ và tìm một điểm nào đó trong thị trấn. Có thể tại thời điểm đó, tôi thấy ánh sáng không được tốt. Tôi sẽ đi chỗ khác và quay lại khi ánh sáng tốt hơn, nhưng tất nhiên như thế tôi đã bỏ qua nhiều thứ rồi. Tôi lại đợi. Có thể sẽ có một ai đó đi ngang qua khung hình của tôi, nó sẽ rất tuyệt. Tôi lại đợi.

Tôi thực hiện chiến thuật này với bức “Hanava Café” tại trang 14. Đối với “Mendiant Pommeraye” tại trang 15, tôi phát hiện một cậu bé đang ngồi và tôi chờ cho đến khi có nhiều người hơn trong bức ánh. Đối với “Market Rennes – 4” tại trong 16, tôi đi theo những anh chàng này, họ đang thông báo về đêm diễn tại nhà hát của họ với mọi người trong chợ.

Rainer (*rain1man)
Website: http://perso.orange.fr/rainer.pawellek

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: